Khuyên bảo trẻ con nhưng lại bị mang tiếng là xúi dại
Tôi yêu nghề dạy học nhưng không đủ can đảm để theo đuổi như một nghề nghiệp. Tôi đã đi làm gia sư nhiều năm song song với công việc văn phòng của mình. Hồi sinh viên tôi có kèm cho một cô bé, năm đó bé học lớp 4, rồi đến lớp 5, qua cấp 2 tôi không còn kèm bé nữa. Cho đến năm lớp 8 con bé quay lại chỗ tôi và nó đã thay đổi chóng mặt. Nó đã trở thành chị trùm (theo cách gọi của nó) của ngôi trường cấp 2 đang học, quen biết giao du với đám bạn bên ngoài, đa số đã bỏ học vì thành tích bất hảo. Tôi khuyên nó đi học lại đàng hoàng và hứa sẽ dạy kèm nó không lấy học phí nữa, nhưng mẹ cô bé không đồng ý, bảo bé rảnh rỗi thì ở nhà phụ giúp ba mẹ. Thỉnh thoảng nó đến chơi và mang theo cô em gái, một cô bé dễ thương ngoan hiền, ngây thơ và học rất giỏi. Tôi rất quý hai chị em, luôn động viên 2 đứa ráng học tập. Cô em ngoan ngoãn, có học bổng dành cho học sinh nghèo vượt khó. Gia đình từ ngoài Bắc vào mở tiệm cơm bán cho công nhân, ba mẹ nuôi 4 đứa con khá vất vả. Cô em tôi luôn hy vọng sẽ thành công.
2 năm sau, trong thời gian đó tôi biết cô chị đã nghỉ học, cô em gái xuất hiện trước nhà tôi, nó đi mua hàng tạp hóa cho mẹ, sự xuất hiện của nó đã làm tôi một đêm mất ngủ. Nó cắt phăng mái tóc dài, thay vào đó là một cái đầu lởm chởm, mập thù lù và ăn mặc thô ráp, hồi lâu tôi mới dám khẳng định là nó. Hỏi ra mới biết đang học dở lớp 9 thì nó bỏ ngang vì hồ sơ dự thi lên lớp 10 gặp vấn đề, cụ thể là hộ khẩu giấy tờ ở quê và ở đây có nhiều sai sót, chán chường rồi bỏ ngang. Tôi thấy buồn và đầy tiếc nuối, rồi 2 đứa sẽ ra sao với cuộc đời này? Tôi nhắn nó rảnh rỗi hai đứa qua chỗ mình chơi. Hai chị em nó đến nhà, tôi đã khuyên bảo hết nước, nói dù thế nào cũng ráng học cho xong cấp ba, học bổ túc ban đêm cũng được. Tôi dặn dò rất nhiều rằng lớn rồi, chị phải biết lo lắng khuyên nhủ em, nếu đi làm rồi thì ráng phụ ba mẹ nuôi em gái học cho xong cấp 3. Tôi cũng nói lúc còn cơ hội thì hãy đi học, tôi đã nói thật nhiều xuất phát từ tấm lòng một người chị gái chứ không phải là một ai khác.
Rồi con bé lớn cãi cọ với mẹ bảo, rằng nó lớn rồi có quyền quyết định cuộc đời mình. Mẹ nó hỏi ai bảo nói thế, nó bảo tôi. Nó bỏ nhà đi mấy hôm, mẹ nó chạy sang nhà tôi khóc lóc bù lu bù loa rằng tôi xúi dại, xúi bậy, thôi thì đủ kiểu. Hôm đó tôi không có nhà, mẹ tôi không cho mẹ hai bé đó số điện thoại của tôi. Tôi vừa lo lắng, vừa tức giận. Có lúc tôi muốn gọi cho bà mẹ ấy nói rằng, con chị hư là cả một quá trình từ trước đó. Trong thời gian ở với chị nó bỏ nhà đi mấy lần rồi. Tôi định nói thật nhiều nhưng không làm vậy, biết rằng bà ấy cũng đau khổ. Tôi có nhắn tin trên mạng cho con bé nhưng lâu rồi nó không lên mạng. Lỡ có chuyện gì xảy ra với con bé thì sao? Rồi ba mẹ nó lại đến nhà tôi làm ầm lên nữa.
Đôi khi tôi nghĩ mình đã sai ở đâu, hay là ngay từ đầu mình đừng can thiệp vào, cứ để vậy vì đó là chuyện nhà người ta. Các bạn và em tôi nói tôi toàn lo chuyện bao đồng. Nhưng nếu xã hội này, người nào cũng kệ, rồi cũng mặc, thì những đứa trẻ nó sẽ như thế nào. Việc tôi làm chẳng có gì to tát, chẳng giúp được gì nhiều cho hai đứa, rồi cuối cùng tôi lại phải chịu cái tội xúi bậy xúi dại con nít. Giờ nói chuyện với mấy đứa nhóc tôi toàn phải dè chừng.
Hoài
Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

















No comments