26 tuổi, tôi thấy mình 'cố đấm ăn xôi' với nghề không hợp
Tôi cao ráo, đẹp trai, biết quan tâm mọi người, cầu tiến, chăm chỉ, nhưng hạn chế lớn nhất là về giao tiếp.
Tôi 26 tuổi, kỹ sư xây dựng, đang ở Lâm Đồng, đi làm đến nay được 4 năm, chủ yếu là công việc thiết kế, vẽ vời trong văn phòng. Tổng kết 4 năm đi làm chưa dư nổi 100 triệu, lương hàng tháng trung bình 6 triệu, nhiều người không biết sẽ bảo kém cỏi hay sao lương chỉ vậy? Thật ra không phải vậy, lương tôi ở mức chấp nhận được với một nhân viên văn phòng. Vấn đề mà số dư tôi dành được quá ít là do "giao tiếp kém", ai từng làm ngành xây dựng đều hiểu rõ giao tiếp, ăn nói với ngành này là một điều sống còn nếu muốn phát triển. Tôi cũng không đến nỗi quá lầm lỳ, nhậu được, nhưng để nói là nhanh nhẹn, hoạt bát, nổi bật thì không có, cứ lặng lẽ mãi vậy.
Ngay từ lúc còn học phổ thông, tôi học rất giỏi bên xã hội nhưng sợ không xin được việc đành học kỹ thuật. Giờ vào ngành xây dựng mới thấy hối hận, đi làm chỉ vì mưu sinh chứ không thích thú gì. Tôi mơ ước được đi dạy bởi rất hợp ngành này, không quá bon chen và hợp với cái tính hiền lành của bản thân. Tôi từng thử đi dạy những lớp tập huấn kỹ thuật, thấy rất hợp. Điểm sáng của tôi cũng có, tôi được đánh giá là cao ráo, đẹp trai, rất biết quan tâm chăm sóc mọi người, luôn có chí cầu tiến, chăm chỉ, ngày đi làm tối về vẫn chạy thêm xe ôm công nghệ. Có điều những ưu điểm đó so với hạn chế về giao tiếp kia thật sự là chưa đủ, muốn được làm việc mình thích đâu có dễ.
Tôi học bên ngành xây dựng thủy lợi, xin đi dạy ngành đó rất khó, mà ở lại làm nhân viên thiết kế thủy lợi cũng "cố đấm ăn xôi" vì mình chẳng có đam mê, tính cách lại không hợp. Mọi thứ bế tắc đến nỗi tôi còn không dám tìm một người để yêu thương vì nghĩ mình chưa có gì trong tay, gia đình lại giục cưới vợ liên tục. Tôi hoang mang lắm rồi, xin các bạn cho tôi lời khuyên chân thành. Cảm ơn nhiều.
Đức
Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

















No comments