Cháu thấy xấu hổ khi sống với người bố ngổ ngáo
Bố mẹ cháu ly hôn từ khi cháu học lớp 6, nhà có 3 chị em (2 gái một trai), hai em ở với mẹ, cháu ở với bố. Mẹ không có kinh tế, công việc và nhà ở đều không ổn định, đang ở chung với gia đình cậu, cháu không dám xin về ở cùng dù rất muốn và mẹ cũng muốn cháu về. Bố cháu là con út trong nhà nên từ bé được ông bà nội rất chiều, lớn lên ăn chơi nghiện ngập nhưng đã cai được từ lâu. Bố 43 tuổi nhưng ra đường thì quần áo đầu tóc phải vuốt keo bóng lộn, đi đường không thèm đội mũ bảo hiểm, gặp đèn đỏ không dừng, thậm chí còn hay đạp vào xe người dừng đèn đỏ vì cản trở bố. Có lần đi chợ bố cháu còn đạp vào xe đạp mấy ông bà cụ chậm chạp ở đường. Đi đâu bố cũng có thể to tiếng chửi tục dù là những chuyện rất bé, những lần đi cùng bố như thế cháu thấy nhục nhã vô cùng.
Không chỉ vậy, bố còn là người trăng hoa, một lúc nhắn tin tán tỉnh nhiều người dù đang có người yêu. Cô đó về ở chung nhà với bố con cháu được gần một năm, cô ấy làm giáo viên tiếng Anh, nhà trên Hà Nội. Bố cháu bắt cô ấy chi tất cả tiền ăn uống trong nhà rồi tiền to tiền nhỏ, chỉ trừ một số khoản và tiền học thì bố mới chi. Bố đối với cô ấy rất ky bo, không biết điều, hung hăng, xấc xược, gở mồm (trước nay vẫn thế), nếu cô ấy không chi tiền thì có thể bị chửi ngay và suốt ngày bố ghen tuông vớ vẩn rồi dọa nạt đánh đập. Cháu thương cô ấy lắm nhưng có lần lên can còn bị tát (mặc dù bố chưa đánh cháu bao giờ), dần dần cháu dè chừng, sợ hãi dù cô ấy đối với cháu rất tốt. Cô ấy cũng có 2 đứa con trên Hà Nội, cô có tâm sự rất muốn về ở với con mà trốn không được.
Bố cháu có nhà mặt đường cho thuê tầng dưới nhưng mấy tháng gần đây bố không cho tiền đóng học đúng hạn nên cháu rất ngại với cô giáo (dù bố cháu không phải chi việc gì nhiều). Cháu là học sinh trường chuyên, lớp 11, cháu và bố mấy năm gần đây hay cãi nhau vì không thể chịu được bố. Lần gần đây bố túm tóc đánh cháu, thỉnh thoảng còn hay đi theo dõi mặc dù cháu được nhận xét là ngoan. Bình thường cháu ít ra ngoài chơi với bạn, nhưng cứ xin đi được khoảng một hai lần trong tháng là bố lại nói nhiều để rồi bố con mâu thuẫn. Tiền ăn sáng bố không cho, cháu phải đi xin cậu để có tiền ăn, hay bắt cháu trích tiền mua này mua nọ cho bố. Hồi cấp 2 cháu không dám nói gì nhưng giờ đây những điều sai trái bố làm hàng ngày hàng giờ và hình ảnh bố hay đánh người luôn in đậm trong lòng cháu.
Cháu đau khổ lắm, phận làm con có người bố như thế cháu thấy thật tủi hổ. Cháu vẫn thương bố, muốn nói với bố nhiều điều nhưng xem chừng không thể. Hiện tại cháu nên làm sao khi càng ngày càng thấy bí bách với hoàn cảnh sống hiện tại?
Dung
Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

















No comments