Breaking News

Tôi yêu người khác do âm thầm chịu đựng chồng quá lâu

Có phải do tình cảm vợ chồng phai nhạt nên làm cho người ta chán nản? Chúng tôi kết hôn 7 năm, có 2 bé cả trai và gái, nhìn vào nhiều người sẽ nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc nhưng mỗi ngày là sự cố gắng của tôi. Tôi rất vất vả, từ thể chất đến tinh thần, từ việc nhà cửa, con cái, kinh doanh và cả đối nội đối ngoại. Chồng không bao giờ chia sẻ dù tôi góp ý nhiều lần. Cứ thế, tôi chẳng nói đến và tự lo liệu một mình. Chồng tôi là người có học thức nhưng cách cư xử với gia đình và người xung quanh rất tệ. Anh có thái độ bất cần, khách mua hàng đã có lời góp ý với tôi về cách anh nói chuyện với khách.

Phụ nữ tuổi hơn 30 như tôi phải kiêm nhiệm rất nhiều việc từ bé đến lớn, có khi làm tôi muốn gục ngã. Sáng tôi dậy từ rất sớm để dọn dẹp nhà và chuẩn bị bữa sáng, lo 2 nhóc đi học, xong lại quay qua cửa hàng buôn bán, mọi thứ liên quan như hàng đi hàng về, kiểm tra và sắp xếp hàng hóa đều tự tôi lo liệu. Chiều tôi lại lo đón 2 nhóc và lo ăn uống, tắm gội cho con. Anh không quan tâm và giúp đỡ tôi. Mẹ chồng rất thương tôi và 2 cháu, mẹ cũng thấy và hiểu tôi quá vất vả nên giúp tôi chăm cháu. Mẹ có khuyên anh nhiều lần mà anh không những không thay đổi lại còn lớn tiếng, thậm chí vài lần đập đồ đạc trước mặt mẹ.

Mẹ buồn lắm, tôi an ủi và nói mẹ đừng nói đến anh nữa, anh không thay đổi đâu. Sống chung bao lâu nay, chưa bao giờ anh chủ động phụ giúp việc nhà hay chăm con, chỉ khi tôi nhờ anh mới làm và thái đội rất khó chịu, không bao giờ làm hết mình. Chưa kể đến việc anh có thói quen hay nhậu với bạn bè, vài ngày lại nhậu tại nhà tôi, chắc chắn chiến trường sau đó do tôi hưởng đủ, anh không hề đụng tay chân vào dọn dẹp. Tôi ấm ức nhưng không nói, không cằn nhằn... làm hết mọi việc cho gia đình êm ấm. Tính anh rất kỳ lạ, mỗi khi có chuyện gì thì như thể vợ con không có mặt trên đời này, anh chẳng còn biết đến ai, im lặng đến ngạt thở. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra nên mọi thứ đều cố chịu một mình cho qua hết.

Tuy nhiên, giờ tôi có vấn đề khó tìm ra lối thoát, mà người sai chính là tôi. Một người đàn ông xuất hiện làm tôi có động lực sống hơn. Anh giúp đỡ tôi nhiều, rất nhiệt tình dù là người lao động bình thường. Tôi cảm kích và đúng hơn là có tình cảm với anh lúc nào không hay. Còn phần anh, anh nói thương tôi từ lâu, biết yêu thương như vậy là sai nên chỉ âm thầm giúp đỡ tôi khi nhiều lần nhìn thấy sự vô tâm của chồng với tôi. Tôi cũng biết phụ nữ có chồng mà có tình cảm với người khác là sai. Chúng tôi giờ chỉ là bạn, hỏi han quan tâm nhau qua mạng xã hội hoặc gọi điện, chưa từng có cuộc hẹn riêng tư hoặc đụng chạm cơ thể. Tôi cảm thấy mình được trân trọng và an ủi hơn thay vì trước kia một mình không ai chia sẻ.

Giờ đây tôi đứng ở lưng chừng, thứ tình cảm làm tôi có động lực kia là sai, là trái đạo lý, làm sao để vứt bỏ? Tình cảm mà, không dễ dàng chút nào. Còn cái nghĩa vụ làm vợ, làm mẹ 2 con, làm tất tần tật việc trong ngoài của gia đình... tôi sắp sửa không cầm cự nổi. Có lúc tôi muốn tự tử cho xong cuộc đời nhưng vẫn thương 2 con, chúng còn quá nhỏ, không có mẹ các con sẽ rất khổ. Mọi người hãy giúp tôi có được hướng đi sáng suốt nhất. Chân thành cảm ơn.

Hoài

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

No comments

Khám phá thêm +Cho Dien Tu +Mua Hang Online Uy Tin +Mua Hang Online +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim +Kiem Tien Tren Mang +Han Duc Hai +Dang Rao Vat +Trang Rao Vat +Mua Ban Rao Vat +Thu Viet Bao