Đi học xa, tôi phát hiện nhiều điều không hay về bạn trai
Tôi không tin những gì mình đang đọc. Anh cũng than vãn về cuộc sống như với tôi, chị đề nghị nếu cần một vài triệu cứ nói chị, đừng ngại.
Tôi và anh quen nhau trong một lần đi phượt, tôi bị chú ý bởi anh hay quan tâm mọi người trong lúc di chuyển và nói chuyện kiểu hiền hòa. Về rồi anh lại chủ động gửi tin nhắn làm quen và xin hình chụp cùng đoàn. Rồi sau đó anh hay nhắn tin qua lại, thi thoảng đi ăn, cà phê. Một hôm anh kêu buồn, rủ đi nhậu và muốn tôi qua đưa đi vì không có xe, hai đứa ngồi đến khuya và anh bảo giờ phòng trọ đóng cửa, nếu tôi không ngại thì đi kiếm chỗ nghỉ. Tôi cũng say và có cảm tình nên đồng ý mà không nghĩ ngợi gì vì thấy anh hiền, trong cuộc nhậu anh lại kể về ước mơ, cuộc sống, công việc, nhớ Hà Nội... Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi vượt quá giới hạn.
Sau hôm đó chúng tôi vẫn gặp nhau và tình cảm có tiến triển hơn, có điều tin nhắn không còn nhiều như trước. Tôi hỏi lại thì anh chỉ trả lời qua loa rồi im lặng dù vẫn online. Tôi nói sao giờ mình nói chuyện không còn như ngày đầu, anh bảo bận việc (anh làm trong lĩnh vực quảng cáo). Lâu lâu anh lại than vãn không có tiền, tôi thương nên lại giúp. Tôi hỏi sao anh làm hoài mà không có tiền, anh ậm ừ bảo công việc không thuận lợi.
Thời gian sau tôi có việc phải đi học xa, thi thoảng mới về gặp anh. Mỗi lần về thấy anh đều khác, hai đứa ở với nhau mà anh cứ bấm điện thoại. Tôi giận và bảo anh không còn như ngày đầu. Gần đây về tôi và anh đi nhậu, anh không uống được nhiều nhưng hôm ấy lại uống hơn và say nhưng vẫn bấm điện thoại, có cuộc gọi anh không nghe. Tôi hỏi ai gọi giờ này, anh bảo không quan trọng. Tôi rất khó chịu và tò mò nên đêm đó đã lén lấy điện thoại anh xem tin nhắn, đa số là tin nhắn của nữ và là dân phượt.
Có một nick tôi quan tâm nhất là một chị lớn tuổi hơn anh nhiều, lại hay xưng cậu tớ. Tôi cố nhẫn nại kéo lên thì không ngờ anh quen chị khá lâu, cũng từ một chuyến đi năm trước. Chị gửi cho anh một tấm hình chụp chung hai người đi chơi đâu đó rất thân mật, như kiểu đã đi với nhau lâu rồi. Kiểm tra trang cá nhân của chị, tôi biết chị là chủ nhiệm một nhóm từ thiện. Hai người cũng hay chat và rủ nhau đi cà phê, ăn uống. Chị còn rủ anh lên công ty chị ăn trưa và thường chủ động nhắn tin kèm những gợi ý rất đong đưa. Còn anh, dù đang quen tôi nhưng vẫn đồng ý và có những tin nhắn tương tự.
Tôi không tin những gì mình đang đọc. Rồi tôi còn thấy chị thường xuyên nhờ anh ghi lô đề. Anh cũng than vãn về cuộc sống như với tôi, chị đề nghị nếu cần một vài triệu cứ nói chị, đừng ngại. Giờ tôi đã hiểu tại sao anh làm hoài mà không có tiền, hóa ra vì cờ bạc, lại có cả người giúp để chơi thì sao mà còn nghĩ gì tới tôi nữa. Kiểm tra các tin nhắn khác, tôi thấy anh nhắn cùng nội dung như đang mệt, đang ở viện hay đang làm gì đó cho vài cô gái khác. Tôi sụp đổ và khóc rất nhiều, sau đó lẳng lặng bỏ về và mua vé máy bay đi ngay trong buổi sáng mặc cho anh gọi điện và nhắn tin thắc mắc.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi hỏi anh xem chị đó là ai, sao lại chơi cờ bạc cùng. Anh bảo chị đó chủ động tấn công anh và nhờ anh ghi hộ. Tôi kể câu chuyện này với nhóm bạn thân, họ cũng không ngờ anh lại là người như thế. Còn chị kia, tôi chỉ không hiểu với mức lương văn phòng thì lấy đâu ra tiền mà chơi lô đề và đi ăn uống nhậu nhẹt đều đều hàng tuần như thế. Tôi định sắp tới về để làm giấy tờ, lấy lại đồ đạc rồi chia tay anh. Có phải như người ta thường nói: "Xa mặt cách lòng" nên tình cảm của chúng tôi mới như vậy? Mọi người có lời khuyên gì cho tôi lúc này không? Chân thành cảm ơn.
Phương
Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 0966 581 270. Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

















No comments