Nhiều lần bị sàm sỡ khiến tôi dị ứng với những lời thổ lộ quá sớm
Tôi 27 tuổi, không xinh nổi bật nhưng được cái da trắng, nhỏ con, dễ nhìn. Tôi hay cười, nói chuyện nhẹ nhàng, khi nói chuyện với ai đó tôi luôn lắng nghe và suy nghĩ trước khi nói bởi bản thân đã nghe nhiều lời nói làm mình tổn thương, vì vậy tôi không muốn lời nói của mình làm người đối diện phải buồn. Nói về chuyện tôi hay bị sàm sỡ, nó nhiều tới mức tôi mất luôn cảm giác ai đó đụng vào người mình bất ngờ.
Hồi 5 hay 6 tuổi, tôi bị một gã hàng xóm hơn tôi mười mấy tuổi đụng chạm vào người, hắn lấy cớ xem sợi dây chuyền tôi đang đeo, tôi nói không cho rồi chạy về nói với mẹ. Vì hắn ta là thành phần bất hảo nên mẹ không làm gì hắn, chỉ dặn tôi không bao giờ tới gần hắn và luôn phải đi cùng với các bạn trong xóm khi ra khỏi nhà. Năm tôi 8 tuổi, một buổi sáng sau khi nấu cơm xong để ăn sớm chiều đi học, mẹ chưa đi làm về, tôi sang nhà anh hàng xóm chơi. Anh ta hơn tôi 7 tuổi, kéo tôi vào phòng, ôm và sờ vào người tôi. Tôi lấy lý do về tắt bếp vì đang nấu ăn không mẹ về sẽ la, vậy là tôi về nhà chốt cửa đợi mẹ về. Từ đó tôi luôn có sự đề phòng và chẳng ai tiếp cận được tôi nữa.
Nói là thế nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn nhìn thấy những ánh mắt không tốt đẹp gì từ một vài người đàn ông, những ánh mắt ấy làm tôi sợ. Khi đó, tôi được bố mẹ đưa đi đón về nên cảm thấy an tâm, không bị ám ảnh gì. Vào đại học, một mình ở thành phố, tôi cảm nhận được những ánh mắt đó làm mình sợ tới mức nào. Tôi bị một gã xe ôm quấy rối, ngây thơ chỉ đường cho những kẻ lấy cớ đó làm cơ hội đụng chạm vào tôi. Năm nhất đại học, một lần đi ăn cưới người quen, tôi bị con trai của bạn bác tôi sàm sỡ, giữa con hẻm vắng không bóng người, trời tối và mưa, tôi vờ đánh rơi điện thoại rồi nhảy xuống xe chạy ra đầu hẻm, vậy là tôi thoát.
Năm hai đại học, tôi ngồi ở công viên để đợi xe buýt, một người đàn ông nước ngoài rủ tôi đi khách sạn, khi đó tôi ngây thơ nghĩ ông ta hỏi đường, rồi ông ta bám theo, lần đó tôi biết cảm giác sợ run người là gì. Một lần khác, tôi đi dạo ở công viên, một ông già hơn 70 tuổi tới hỏi chuyện, tôi đứng dậy và đi ngay lập tức. Khi đi làm, tôi đã làm qua hai công ty, cả hai nơi tôi đều bị sếp tiếp cận với những lời đề nghị rất quyến rũ, tôi từ chối. Sếp đụng chạm, sàm sỡ cũng nhiều nhưng tôi khôn khéo né tránh và rồi tôi vẫn bình an.
Nói về chuyện quen bạn trai, tôi chưa có mối tình chính thức nào, ai đến với tôi ban đầu đều nói chuyện rất hợp, rồi tất cả đều muốn hướng đến chuyện đó. Mỗi người tôi lại có một cách từ chối khéo, rồi họ bỏ qua tôi rất nhanh. Tôi không phải bảo thủ hay truyền thống gì cả, chỉ là mới quen hai tuần mà nói những lời như vợ chồng tôi thấy không thoải mái. Nhiều người nói tôi khó tính, bảo thủ nên mới không có bạn trai, người thì nói là con gái đừng bản lĩnh, mạnh mẽ quá, con trai không thích. Tôi chỉ cười trừ khi nghe như vậy, vì nếu dễ dàng chấp nhận những lời nói, lời đề nghị kia, tôi không biết giờ mình sẽ như thế nào, bị đánh ghen bầm mặt hay sống thoải mái vì có tiền chu cấp? Còn mạnh mẽ ư, tôi không thích hai từ này đâu, vì sự mạnh mẽ đó được hình thành từ hai chữ tổn thương.
Ngồi viết những dòng này là lúc tôi vừa bị một bạn nam đang quen nói mình vơ đũa cả nắm, rồi nghĩ xấu về anh ta, tôi lại cười nhưng rất buồn. Tôi tự hỏi đến bao giờ mới gặp người đến với mình vì chữ yêu trước chứ không phải là chữ dục. Những gì tôi viết ở đây chưa từng kể cho một ai, kể cả mẹ, tôi không muốn mẹ lo lắng cho mình. Tôi cũng không bi quan đâu, sinh ra và lớn lên ở nơi năm nào cũng có bão nên tôi biết bầu trời sau bão rất đẹp, mây trắng, trời xanh, nắng mới, rồi tôi sẽ có một tình yêu đẹp như mong đợi.
Hòa
Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

















No comments