Breaking News

Tôi trăn trở vì không biết làm sao để mẹ hạnh phúc hơn

Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông ở vùng quê nghèo khó, nhà có tới 5 anh chị em, tôi là con thứ 3, trên tôi có chị gái và anh trai, dưới tôi cũng có em gái và em trai. Ngoài mấy sào ruộng, bố có thêm nghề bốc thuốc bắc tại nhà nhưng chẳng mang lại thu nhập gì nhiều. Gia đình tôi thực sự êm ấm, tuy nhà nghèo nhưng bố mẹ yêu thương nhau, con cái học giỏi. Cho tới khi tôi bắt đầu vào cấp 3, mọi thứ bắt đầu đảo lộn.

Chị gái đầu vào đại học, thời điểm đó tôi và anh trai học cấp 3, hai em học trung học. Bố mẹ lúc đó thực sự khó khăn. Đúng lúc đó bố quyết định ra thành phố học y, dù có rất nhiều người khuyên không nên. Mẹ không thể lo nổi cho 5 đứa con đang tuổi ăn tuổi học, bố lại đi học nữa, chuyện gì đến rồi cũng đến. Bố vay tiền mua xe máy để đi học, mẹ đúng cảnh "Nuôi đủ 5 con với một chồng". Sau 2 năm bố hoàn thành việc học ở thành phố, có cơ hội ra Hà Nội học lên cao. Hai tháng sau bố nghỉ vì không đủ tiền trang trải nữa.

Năm tôi học lớp 12 thì bố có bồ nhí, chị ta trẻ đẹp hơn mẹ, là nhân viên của một quán cà phê, bị họ bắt làm gái và bố đã cứu chị ra, xin cho làm ở một quán nhậu gần nhà tôi. Mấy anh chị em nhà tôi làm căng lên nhưng cũng chẳng giải quyết được gì, bố gia trưởng, bảo thủ, luôn cho mình là đúng và ở thế trên người khác. Thời gian đó mẹ đau khổ, không biết phải làm gì ngoài chịu đựng. Hy sinh cho gia đình nhiều thế mà mẹ vẫn bị bố phản bội.

Rồi cũng tới lúc tôi và anh trai chuẩn bị thi vào đại học (anh học trễ một năm). Ngày tôi vào Nam để chuẩn bị cho kỳ thi, mẹ dẫn tôi ra bắt xe, mẹ con chia tay trong nước mắt, còn bố vẫn bận đi với bồ nhí. Bố nói lên vùng cao ở một huyện khác bán thuốc, thực ra là đi với chị ta, chẳng bao giờ có tiền mang về nhà. Anh em tôi đều đậu đại học công lập, cũng là lúc chị gái học năm cuối đại học. Ba chị em tôi dắt nhau đi qua những tháng ngày vừa làm vừa học nuôi nhau, gia đình không giúp được gì về kinh tế. Mẹ còn phải nuôi 2 em ăn học, bố khỏi phải nói.

3 năm sau, em gái kế tôi vào đại học, bố quay về với gia đình, không đi cùng chị kia nữa nhưng cũng chẳng giúp ích gì được nhiều cho gia đình cũng như đỡ đần mẹ. Tính cộc cằn, gia trưởng, bảo thủ của bố vẫn vậy, không có gì thay đổi, giờ thêm bệnh xoang khá nặng vì trong suốt thời gian quen bồ nhí chạy đi chạy lại với quãng đường khá xa lên vùng núi trong sương gió, đông lạnh. Giờ bố có bệnh khó chịu trong người, làm gì cũng không vừa ý, suốt ngày cằn nhằn mẹ.

Em út được cả nhà trông đợi nhất vì nó vốn thông minh, giỏi từ nhỏ, tiếc là chỉ học hết cấp 2 rồi nghỉ học đi làm nay đây mai đó. Tôi nghĩ cũng do cách dạy dỗ của bố, suốt ngày đòn roi mà không hiểu tâm lý cũng như hướng cho con đi đúng đường. Hiện tại chúng tôi đã ra trường, có việc làm, ba chị em tôi đã lập gia đình, em gái có việc ổn, đều sống xa nhà, chỉ có em trai út đang sống với bố mẹ ở quê. Bố suốt ngày cằn nhằn nên cứ về nhà được mấy ngày em lại đi. Chúng tôi muốn đưa mẹ vào Nam sống cùng nhưng mẹ không muốn vì sợ làm phiền con cái, với lại mẹ đã quen với cuộc sống ruộng vườn ở quê, bố lại hay bệnh tật, để bố một mình ở nhà không có ai chăm.

Mỗi lần nghĩ đến mẹ là tôi thấy xót vô cùng, sao mẹ cứ phải chịu đựng hoài như thế, mãi sống trong khổ sở, chịu đựng và hy sinh? Còn với bố, tôi nghĩ khó thay đổi được gì, bởi qua bao nhiêu năm chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn vậy. Giờ tôi không biết nên làm gì để mẹ bớt gánh nặng tỏng lòng, sống hạnh phúc hơn. Mong được các bạn chia sẻ.

Ngọc

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 0966 581 270. Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

No comments

Khám phá thêm +Cho Dien Tu +Mua Hang Online Uy Tin +Mua Hang Online +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim +Kiem Tien Tren Mang +Han Duc Hai +Dang Rao Vat +Trang Rao Vat +Mua Ban Rao Vat +Thu Viet Bao