Breaking News

Mẹ bạn trai phản đối khi biết tôi là dân tỉnh

Tôi không được chào đón, anh cũng không đứng ra bảo vệ tôi. Sau chuyện đó, anh vẫn nói rằng đó là điều bình thường.

Tôi là nữ, 27 tuổi, bạn trai lớn hơn 2 tuổi, làm khác phòng ban trong cùng một công ty. Chúng tôi trải qua một năm quen nhau nhiều sóng gió. Nói về anh, đến thời điểm hiện tại anh là một người tốt. Anh không thích chia sẻ (anh nói thế), đôi khi vô tâm với tôi, không chịu nhận lỗi và bỏ mặc tôi. Còn tôi, một cô gái khó tính và ruột để ngoài da. Hồi mới quen, tuy anh có nhiều khuyết điểm nhưng đã dần thay đổi được phần nào, tôi vui vì điều đó nhưng cũng buồn vì anh không thích chia sẻ dù chuyện buồn vui hay những điều nhỏ anh gặp thường ngày. Tôi hỏi và anh nói không quen như thế, anh bảo tại sao phải nói điều đó với tôi. Không thể phủ nhận rằng chúng tôi đã có khoảng thời gian đầu bên nhau ngọt ngào như bao cặp đôi khác. Từng cử chỉ, cái ôm chặt tôi nhận từ anh nhưng cũng qua đi rất nhanh. Sau đó tôi hỏi, anh chỉ nói ai quen nhau mới đầu chẳng vậy, chắc là "một cái lạ bằng tạ cái quen".

Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu như tôi không biết được chuyện gia đình anh. Quen nhau một tuần, anh đòi dẫn tôi về ra mắt. Tôi sửng sốt và dĩ nhiên không đồng ý. Nói thêm nữa, chỗ tôi và anh làm cách nhà anh khoảng 100 km, anh về nhà mỗi cuối tuần. Là con gái, tôi nghĩ khi tình cảm chín muồi mới theo bạn trai về ra mắt gia đình. Thêm nữa, trong một tuần quen nhau, anh khoe với tôi rằng mẹ anh dặn: "Sau này lấy vợ phải đưa tiền cho mẹ chứ không được đưa cho vợ giữ", "Vợ mà có bầu thì cho nó về ngoại cho khỏe", nghĩ là chuyện đùa nhưng tôi có phần hoang mang. Tôi chưa vội theo anh về nhưng vẫn gửi sữa mỗi khi nghe ba anh bệnh.

Một ngày tháng 3, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Ngày đó nghe anh nói ba bệnh nặng, tôi quyết định về thăm. Qua những gì anh kể, tôi chuẩn bị tâm lý, đồng thời cũng dẫn cô bạn đi cùng. Lần đó tôi mới vỡ lẽ rằng mẹ anh không cho quen tôi vì tôi ở tỉnh xa, ngay cả ba anh, các cô cậu của anh cũng vậy. Bước một chân ra khỏi căn nhà đó cũng là lúc nước mắt tôi trực trào, tôi từng hy vọng điều gì đó khác. Tôi không được chào đón, anh cũng không đứng ra bảo vệ tôi. Sau chuyện đó, anh vẫn nói rằng đó là điều bình thường. Còn với tôi, anh chẳng khác nào đứa trẻ bị mẹ lớn tiếng sai bảo trước mặt người khác.

27 năm trời, đó là lần đầu tiên tôi bị đối xử như vậy. Cũng sau lần đó tôi mới biết tại sao mỗi lần anh về nhà là chẳng thấy nhắn tin cho tôi. Ngay cả đêm giao thừa và ngày đầu năm mới anh chẳng nhắn tin chúc Tết lấy một câu, không một cuộc điện thoại, tôi gọi thì anh tắt máy, bởi anh bận ở cùng mẹ. Thật buồn! Vài ngày nữa lại đến giao thừa, chúng tôi tiếp tục bên nhau sau bao lần chia tay hụt, đến giờ vẫn thế dù biết sẽ chẳng có tương lai. Viết lên đây để chia sẻ đôi lời, tôi mong được trải lòng cùng bạn đọc.

Hân

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 0966 581 270. Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

No comments

Khám phá thêm +Cho Dien Tu +Mua Hang Online Uy Tin +Mua Hang Online +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim +Kiem Tien Tren Mang +Han Duc Hai +Dang Rao Vat +Trang Rao Vat +Mua Ban Rao Vat +Thu Viet Bao