Tôi có bất hiếu khi không đáp ứng hết các yêu cầu của mẹ
Nhiều người cả cuộc đời chỉ biết hy sinh cho con cháu, còn mẹ tôi chỉ nghĩ cho bản thân, có lẽ vì bà còn trẻ.
Vợ chồng tôi đều chưa đến 30 tuổi, chồng bảo lãnh tôi sang Mỹ năm 2013. Tôi có con trai gần 5 tuổi và sắp sinh bé gái vào tháng 2 tới. Cách đây 18 tháng, tôi làm giấy bảo lãnh cho ba mẹ mình sang. Tôi định làm giấy bảo lãnh để ba mẹ đi du lịch thôi vì khả năng vợ chồng tôi làm nail không đủ tài chính. Ba mẹ tôi còn khá trẻ, mẹ 49 tuổi, ba 52 tuổi. Ông bà cứ khăng khăng đỏi bảo lãnh định cư rồi khi nào muốn về thì về. Tôi phải đi năn nỉ nhờ người bạn bảo trợ. Trước khi sang, mẹ tôi nói trước: "Tao không giữ trẻ con đâu. Tao đi làm móng tay kiếm tiền". Chồng tôi không có ý kiến gì.
Tháng 4 năm ngoái, ba mẹ tôi sang, bỏ lại em gái tôi đang tuổi lớn ở nhà. Trước khi sang đây, ba bảo tôi đi tìm việc làm cho ông trước. Tôi xin để ông vào chợ phụ việc, còn mẹ làm nail. Khi sống chung nhà, mọi việc không dễ dàng như tôi nghĩ. Chợ Tàu mở cửa vào khoảng 7 giờ sáng nên vợ chồng tôi thay nhau đưa ba đi làm, sau đó quay ngược về nhà chờ đến 9 giờ mới đi tới chỗ làm của mình. Cứ thế đến nay gần một năm, ba tôi thi bằng lái xe rớt mấy lần. Mẹ tôi làm nail gần chỗ tôi nên tiện đi chung xe. Gần đây bà đậu bằng lái xe nhưng cứ than vãn trời sáng lạnh quá nên không chở ba đi được. Mẹ không hề giúp chúng tôi đưa ba đi làm dù đã có bằng lái xe. Nơi tôi sống là vùng lạnh nước Mỹ, ngày nào mẹ tôi cũng than vãn về các loại bệnh. Sự thật mẹ tôi không bệnh đến thế nhưng thói quen đã ăn sâu vào máu, nào là lạnh quá tê tay, nhức vai, choáng váng, đau đầu muốn ói...
Cách đây mấy tháng tôi có ý định tìm mua một tiệm để cả nhà về làm chung. Mẹ tôi nói vào rất nhiệt tình, bảo mua đi rồi mẹ phụ cho, dĩ nhiên tiền bạc sòng phẳng. Bà còn nói mua để em tôi qua có chỗ làm, khỏi đi làm công cho người khác. Thấy vậy tôi quyết định mua. Bây giờ bà bảo trời lạnh quá, không ở nổi nên sẽ đi tiểu bang khác sống. Vợ chồng tôi cũng không ý kiến gì nhưng tôi biết chồng rất bực, nhiều người cả cuộc đời chỉ biết hy sinh cho con cháu, còn mẹ tôi chỉ nghĩ cho bản thân, có lẽ vì bà còn trẻ. Mẹ tôi có nhiều suy nghĩ mà nếu người ngoài biết sẽ khó chấp nhận.
Tôi vừa biết mẹ còn nợ 300 triệu ở Việt Nam, hỏi ba tôi thì ông nói không biết gì hết. Giờ bố mẹ qua đây, mọi chi phí trong nhà và sinh hoạt vợ chồng tôi gánh hết, ba mẹ đi làm được bao nhiêu đều tích góp để trả nợ. Tôi nói mẹ đi tiểu bang khác sống cũng được nhưng phải ổn định chỗ ở để em tôi qua nó sống cùng còn có chỗ ăn học đàng hoàng. Ý của mẹ tôi là trả xong nợ sẽ về Việt Nam chơi vài tháng, đi thẩm mỹ viện và thăm bà con. Tôi hỏi sao mẹ lại tính thế, chỗ ở chưa ổn định mà đã tính việc làm đẹp, rồi em qua thì sao? Mẹ tôi bảo để em sống cùng vợ chồng tôi, tôi phải lo. Chẳng lẽ từ giờ đến cuối đời, gần chục người chúng tôi cứ sống trong căn nhà thuê như này sao, tôi cũng còn gia đình riêng của mình nữa. Mong các bạn tư vấn.
Hải
Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 0966 581 270. Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

















No comments