Chưa khi nào tôi muốn tiến tới với anh vì thấy không an toàn
Lương anh chỉ tương đương lương tôi dù công việc anh làm có thể kiếm gấp 3-4 lần tôi. Anh không dư giả dù rất tiết kiệm.
Tôi gần 30 tuổi, làm văn phòng, mức lương đủ sống. Tôi luôn tâm niệm mình của ngày hôm nay phải tốt hơn ngày hôm qua, ít nhất là trong suy nghĩ. Tôi quen một người bạn trai hơn vài tuổi, anh có công việc với mức lương tương đương tôi (dù rằng công việc đó mức lương có thể cao hơn tôi 3-4 lần). Anh không có dư dù rất tiết kiệm, tằn tiện bởi anh phải thuê trọ và phụ giúp gia đình. Nói ra thì bội bạc nhưng tôi chưa khi nào muốn đến với anh (tôi công nhận anh rất cố gắng). Tôi ít khi làm những việc mình không chắc chắn. Có thể mọi người nghĩ tôi thực dụng, nhưng ở bên anh tôi không thấy có sự an toàn dù anh rất thương tôi.
Có lúc tôi không dám đi chơi với anh vì vô tình thấy những đồng tiền cuối cùng của anh (thường chi phí tôi và anh thay phiên trả, kể cả tiền đi nhà nghỉ). Tôi muốn cho anh vài năm để anh phát triển nhưng cũng sợ tình cảm sẽ sâu đậm nên lại thôi, bỏ qua những cơ hội khác, đặt dấu 3 chấm cho tương lai phía trước. Tôi có tuổi thơ không mái ấm nên khát khao một cuộc sống không phải đi ở thuê, ở nhờ (khát khao đó ám ảnh tôi cả trong giấc mơ). Tôi biết anh mặc cảm nên luôn động viên anh cố gắng, dù sau này có chia tay thì ít ra anh cũng có chút gì đó tốt hơn sau khi quen tôi.
Các anh chị nhiều vốn sống hơn tôi, xin cho tôi lời khuyên, nên chờ anh 4 năm gây dựng sự nghiệp hay chia tay sớm để cả hai đi tìm cơ hội khác?
Điệp
Gọi điện cho biên tập viên theo số 09 6658 1270, để đăng tải chia sẻ của bạn trên Tâm sự.

















No comments