Breaking News

Tôi quan tâm anh từng tí, còn chồng chưa từng lắng nghe

Tôi đã cố gắng sống cùng với những nỗi buồn suốt bao năm qua. Tôi quen anh khi còn học chung ở trường đại học, có lẽ là duyên nợ nên cũng ráng đi qua những ngày đau khổ đến giờ.

Kể từ khi quen nhau, tính anh thờ ơ, lạnh lùng với tôi, vài ngày anh nhắn tin một lần, một tháng anh qua chở tôi đi uống nước một lần, tỏ tình anh cũng chỉ nói qua chat. Có lẽ tôi mang nợ với anh nên yêu mù quáng, bỏ qua những người tốt đang theo đuổi mình suốt thời gian dài, tôi chấp nhận hết và sống buồn tủi một mình, giận rồi lại thôi, rồi lại giận và thôi, cứ mãi như thế đến 2 năm sau tôi nói lời chia tay vì không chịu được sự vô cảm, lạnh lùng của anh.

Sau 3 tháng anh lại tìm tôi và tiếp tục với những lời hứa như đã được cài sẵn trong máy ghi âm, mỗi lần giận anh đều hứa có một bài nhưng vì yêu tôi lại chấp nhận. Sau đó chúng tôi cứ cãi vã rồi lại thôi, mà mỗi lần giận nhau anh cũng xem như bình thường, không có chuyện gì, sống rất vô tư bình thản, vài ngày tôi không chịu nổi lại tự mình nói chuyện giải quyết vấn đề. Chúng tôi cưới nhau bây giờ đã được 5 năm, suốt thời gian đó tôi sống trong nước mắt, không một ngày vui.

Mẹ anh là người có kiểu sống lạ kỳ, rất lười biếng, lười tắm, không muốn đụng tay làm gì, chỉ thích nằm, không thích giao du ai, không thích ai vào nhà mình, bà rất giữ của, sợ gạch nền trầy xước, nứt nẻ nên đồ chơi của con tôi bà lén đem giấu không cho chơi, sợ hư hao nên đồ mua về cất kỹ không cho dùng, ai làm gì đặc biệt là bà cũng kè kè quan sát. Khi tôi nấu ăn bà cứ nhòm ngó, sợ tôi làm hư đồ, cơm bà cũng không muốn nấu, con trai bà khi chưa lập gia đình mà đi học về thì tự mua mì gói về ăn giữa trưa nắng. Tôi vào ngôi nhà ấy sống ngày nào cũng bị tra tấn tinh thần, bà chửi tôi đủ thứ. Tôi có bầu bà nói ăn cái này con bị nhớt đờm, uống nước dừa đẻ sớm..., chồng không mua cho tôi cái gì để ăn bồi bổ thai, căng thẳng với mẹ chồng, chồng vô tâm, tôi đành xin về nhà mẹ đẻ ở quê sống, đẻ xong gần 10 tháng thì tôi đòi anh xuống thành phố để con gần cha. Suốt thời gian mẹ con tôi ở quê, vài ngày anh nhắn tin hỏi thăm qua loa. Còn khi anh đi làm, đi công tác, thậm chí đi chơi với tôi chỉ mấy tiếng cũng móc điện thoại gọi về cho mẹ mình, như vậy đâu phải tính anh là người sống không có tình cảm.

Sống chung với mẹ chồng là những chuỗi ngày đau khổ cứ dồn dập, đêm con quấy khóc, mẹ chồng chửi tôi suốt như: "Đồ ngu, có giỏi thì đi kiếm tiền đi". Tôi sống sạch sẽ, trước khi tôi về làm dâu, nhà cửa rất dơ, bếp núc dầu bám không lau, giờ ngày nào tôi cũng lau sạch. Bữa đó tôi không nấu ăn tối, vợ chồng với con đi chơi, sáng dậy xuống bếp bà chửi tôi ở bẩn, lấy tay quẹt mặt bếp xong quẹt lên mặt tôi, chồng chỉ vì thương mẹ quá mà không phân biệt đúng sai, nhào vô đánh tôi. Lần bị đánh gần nhất tôi bỏ qua nhà anh trai ở mấy ngày, chồng vẫn ở nhà bình thường như không có gì. Anh trai tôi gọi anh qua nói chuyện, anh không qua ngay, lại hẹn sáng hôm sau trong khi cách có 10 km, chứng tỏ anh có tôn trọng gì gia đình này đâu.

Chồng tôi cũng lười, mọi việc trong nhà tôi làm hết, tôi đã đi làm từ lúc con được 18 tháng tuổi. Lúc mới cưới về tôi nhờ anh nhặt rau, mẹ anh nói "Hắn biết gì mà bảo hắn làm". Con cũng do một tay tôi lo từng tí, anh không biết gì, có lẽ do sống với một người mẹ như thế với lại cha anh mất từ khi anh còn bé xíu nên tôi cũng thông cảm, lại về sống tiếp và cứ y như vậy. Giờ chúng tôi dọn ra ở trọ rất gần nhà bà để tiện qua lại được 2 tháng. 2 tuần đầu có lẽ rất vui vẻ, rồi chị anh vào và 3 mẹ con nói chuyện, họ còn khóc lóc (chị không ưa gì tôi, chị giống tính mẹ), tôi được chị hàng xóm kể lại chuyện này. Về anh không nói chuyện với tôi, chỉ cáu gắt rồi cãi nhau. Tôi lại gọi anh để giải quyết chứ để lâu tôi chịu không nổi.

Những lần trước tôi gọi anh để nói chuyện, anh trả lời: "Có gì đâu mà nói", mỗi lần cãi nhau anh đều đáp lại tôi theo hướng tiêu cực như "Ly hôn thì ly hôn, tôi vậy đó, sống được thì sống", chưa một lần anh lắng nghe tôi nói, nhún lại để giữ gia đình hạnh phúc. Giận nhau chưa một lần anh làm hòa, chẳng bao giờ anh thủ thỉ với tôi để hiểu và yêu nhau hơn. Tôi quan tâm anh từng tí, không thiếu cái gì, chỉ muốn để anh thấy được tôi yêu và mong anh đáp lại tình cảm của tôi, để cho con trai được sống trong một gia đình có đủ cha mẹ, hạnh phúc. Ngay cả việc là vợ chồng nhưng tôi chưa từng biết đến đồng tiền của anh tôi cũng cho qua.

Giờ có lẽ vì yêu quá nhiều nhưng nhận lại chỉ toàn sự vô tâm, lạnh lùng, không cần gì đến mẹ con tôi của anh thì tôi sẽ càng đau khổ, buồn nhiều hơn, tổn thương nhiều hơn. Khi tổn thương quá nhiều, cho đi chỉ nhận lại toàn đau khổ và nước mắt, tôi buông tất cả, anh đối xử với tôi ra sao thì tôi đáp lại như thế đó.

Thu

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

No comments

Khám phá thêm +Cho Dien Tu +Mua Hang Online Uy Tin +Mua Hang Online +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim +Kiem Tien Tren Mang +Han Duc Hai +Dang Rao Vat +Trang Rao Vat +Mua Ban Rao Vat +Thu Viet Bao