Tôi cô đơn dù cuộc sống xa xứ ổn
Tôi sống ở nước ngoài, chồng cũng là người nước ngoài, đều có công việc và một bé gái. Điểm khác biệt của chúng tôi đó là văn hóa.
Tôi không có gì phàn nàn ở anh cả, anh yêu thương vợ con, tốt với tôi. Trước khi cưới tôi cũng trải qua đổ vỡ và hiểu không ai toàn vẹn cả, được điểm này sẽ mất điểm kia. Trong khi tôi coi trọng gia đình, họ hàng thì đối với người nước ngoài, điều quan trọng chỉ là gia đình mình.
Vì khoảng cách địa lý, công việc bận, bố mẹ chồng ly thân từ khi các anh em còn nhỏ mà chúng tôi không có sự gắn kết họ hàng. Bố mẹ chồng hiền lành, hiểu tôi xa nhà nên cũng tìm cách bù đắp tình cảm, anh chồng thì tôi chưa gặp bao giờ, lúc cưới và khi cháu sinh ra anh cũng chẳng có một món quà nhỏ nào tặng. Bố mẹ, họ hàng tôi hỏi về nhà chồng, về anh chồng, tôi nói dối rằng mình đã gặp. Dường như lời nói dối đè nặng lên tôi. Tôi đã có ý muốn gặp anh trai chồng vì chúng tôi cùng thành phố, tuy nhiên anh từ chối. Chồng nói đó là lựa chọn của anh ấy, chúng tôi nên tôn trọng.
Thêm một điều nữa là chồng tôi chỉ biết tới gia đình mình, họ hàng và cha mẹ anh có phần lạnh lùng, vì thế mọi chuyện phía ngoại tôi đều im lặng tự làm. Cả việc với bố mẹ chồng (hỏi thăm, quà cáp) cũng đều do tôi chủ động gợi ý anh. Việc bên ngoại ở Việt Nam cũng do mình tôi sắp xếp. Nhà tôi ở Việt Nam thật sự không tinh ý. Bố mẹ và anh chị luôn hỏi một câu hỏi giống nhau, tôi cảm thấy hỏi chỉ để hỏi chứ không lưu tâm câu trả lời. Dần dà tôi cũng không muốn nói chuyện với nhà. Có lẽ tôi cô đơn, không có nhu cầu tìm bạn khác giới hay gì cả. Tôi có cuộc sống ổn, công việc ổn, chăm sốc cho gia đình và bản thân nhưng tại sao vẫn cảm thấy buồn?
Dung
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

















No comments