Không tìm được lời giải cho hành động của chồng
Xin được bắt đầu câu chuyện bằng lý do vì sao tôi lấy chồng. Quyết định đó đến quá nhanh mà chính tôi cũng không kịp nhận biết mọi việc diễn ra như thế nào.
Sau chục năm, giờ nhìn lại tôi thấy việc đó đến vì bản thân luôn khát khao và mong muốn có một người để mình yêu thương và yêu thương mình, là bến đỗ của mình. Tôi từng rất tự hào về chồng, cảm ơn số phận đã mang đến cho tôi lựa chọn nhanh chóng nhưng không sai lầm, tuy nhiên chuyện đó chỉ là quá khứ.
Giữa chúng tôi có nhiều chênh lệch: tuổi tác (chồng kém tôi 2 tuổi), học vấn, hoàn cảnh gia đình, sự nghiệp. Tôi cho rằng với tình yêu và những đứa con thì những chênh lệch ấy sẽ bị xoá nhoà để cả hai cùng đạt mục đích là xây dựng một gia đình trọn vẹn. Từ khi lấy nhau, tôi cũng có những thăng tiến trong sự nghiệp, trở thành người làm kinh tế chính trong nhà. Chồng tôi là lao động phổ thông, sự nghiệp đến giờ chưa có gì. Đôi lần anh đi làm thuê nhưng không có người trông nom các con nhỏ dại, vợ chồng bàn nhau xem ai có thu nhập cao hơn thì đi làm, anh chịu thiệt thòi phải nghỉ việc để lo cho gia đình. Vài lần anh đầu tư làm ăn với bạn bè nhưng không thành công, chưa đóng góp được gì về tài chính cho gia đình, chưa kể những thua lỗ. Tuy nhiên thời gian và công sức anh dành ra để chăm sóc các con là một đóng góp to lớn khác. Chúng tôi có đóng góp tương đương nhau trong việc xây dựng nên những gì đang có ngày hôm nay.
Thực tế, tôi luôn dành cho chồng một tình yêu tuyệt đối, gần như một sự tôn thờ, bởi ở anh có tất cả những điều tôi cần: một người yêu thương tôi và các con, luôn là bờ vai ấm áp, là chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi, một người đàn ông chính trực đúng nghĩa. Tôi có thể mạnh mẽ ngoài xã hội nhưng sau cánh cửa nhà chỉ muốn có một điểm tựa. Anh là chỗ dựa duy nhất về tinh thần của tôi, bởi tôi thiếu thốn tình cảm và không thích xây dựng các mối quan hệ khác. Tôi cũng ý thức được sự tự trọng của người đàn ông nên cố gắng tránh tối đa việc nhắc đến tiền bạc. Có lẽ chưa đủ tinh tế và nhiều lúc gánh nặng kinh tế đè nặng mà tôi có những lời nói không phù hợp trong vấn đề đó, dù chưa bao giờ vượt ra giới hạn của việc thiếu tôn trọng chồng. Vì vậy, dù tôi cố gắng, chồng cũng đôi lúc cảm thấy tự ái và có cảm giác bị yếu thế trong gia đình.
Gần đây tôi phát hiện ra anh ngoại tình với một người phụ nữ đã có chồng gần một năm. Ngay khi tôi biết sự việc, chồng đã chấm dứt mối quan hệ đó. Tôi hoàn toàn có thể đoán được lý do anh như vậy: không tìm được tiếng nói chung với vợ, không cảm nhận được sự tôn trọng của vợ, không kiểm soát được bản thân trong một cơn say nắng. Tôi không xấu, chuyện chăm gối không hề tệ, nhưng tôi biết mình là một phần lý do khiến anh sa ngã. Các con tôi cần có bố, dù suy sụp và đau khổ tôi cũng cố gắng tha thứ, giữ kín mọi chuyện, tiếp tục giữ một gia đình trọn vẹn cho các con và giữ cho mình một điểm tựa dù không còn vững chãi. Tôi bắt đầu hoài nghi về tình yêu anh dành cho tôi và tinh thần trách nhiệm của một người đàn ông.
Cú sốc thứ hai đến với tôi nửa năm sau đó, qua một chuyện nhỏ, tôi phát hiện chồng không trung thực về tiền bạc. Tôi thất vọng về cách anh nói dối và tạo nên những câu chuyện quá hoàn hảo. Tôi hoang mang và nghi ngờ sự chính trực, tính đàn ông của anh, lần này tôi không tìm được lý do nào để bao biện cho việc đó. Tôi vẫn đang quá tải với các khoản nợ của gia đình và các chi tiêu hàng ngày, anh cũng thừa biết điều đó, đáng lẽ nên cùng tôi tiết kiệm từng đồng để san sẻ gánh nặng. Tôi bắt đầu có cảm giác giữa chúng tôi không còn sự kết nối nào nữa, những gì cảm nhận ở anh trước kia chỉ là tự mình ngộ nhận. Mặt khác tôi cũng hoang mang, nghi ngờ mình là nguyên nhân khiến anh thay đổi. Chồng từ chối đối thoại hay giải thích về những vấn đề này của anh.
Tôi có những đứa con tuyệt vời, xinh xắn và thông minh, không muốn chúng trải qua cảm giác như tôi từng chịu, một gia đình không trọn vẹn và thiếu thốn tình cảm của cả cha và mẹ, rồi có một tuổi thơ không hạnh phúc và khi lớn lên trở thành những con người có khiếm khuyết trong tâm hồn. Hạnh phúc gia đình luôn là nền tảng quan trọng nhất đối với những đứa trẻ. Chồng vẫn dành cho các con một tình yêu bao la và chúng rất yêu thương anh, tôi không nhẫn tâm chia cắt điều đó. Trái tim tôi quá đau khổ, tinh thần bị dày vò và không còn một điểm tựa nào nữa. Mong được chia sẻ.
Phượng
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

















No comments